Thứ Sáu, 31 tháng 12, 2021

Cuộc hôn nhân của công nương chap 4

 

                                                         




                                                                         2 tuần sau:

- Lucas (hoàng đế): *Rầm* (đập bàn) Ma thú tấn công phương bắc? Tập hợp quân lính hỗ trợ lãnh chúa phương Bắc, ta sẽ ra lệnh cho hoàng thái tử ra trận trong vòng 1 tuần nữa.

- Quân thần: Vâng

- Lính canh: h..hoàng đế công nương Hole muốn gặp người ạ!

- Lucas: kêu con bé đợi ta ngoài nhà kính

- Lính canh: vâng

- Rosela: Kính chào hoàng đế, ánh sáng rực rỡ nhất của đế quốc

- Lucas: miễn lễ

- Rosela: người bàn việc gì mà trông có vẻ nghiêm trọng vậy ạ?

- Lucas: À! Bữa nay phương bắc bị ma thú tấn công

- Rosela: vậy ạ ~ ùmmm

- Rosela suy nghĩ: trong tiểu thuyết cũng có cảnh bị ma thú tấn công phương bắc, vì ma thú quá mạnh hầu hết binh lính và ma pháp sư đều bỏ mạng, toàn bộ phương bắc bị ma thú xâm chiếm. hoàng thái tử và các quý tộc chiến đấu đều bị thương nặng.

- Lucas: con không cần lo đâu ta đã sắp xếp hết rồi

- Rosela: Con xin phép được xuất trận ạ

- Lucas: c… cái gì?

- Rosela: Con xin phép được ra trận ạ

- Lucas: Không được, nếu ta cho con ra trận Rachel sẽ giết ta mất, ông ấy quý con mà

- Rosela: con sẽ xin phép cha ạ

- Lucas: con có thể dùng kiếm hay cung ko?

- Rosela: ko ạ, nhưng con có thể sử dụng ma pháp

- Lucas: ừ, được rồi con về xin phép công tước đi rồi ta sẽ xếp con vào hang ngũ ma thuật

- Rosela: (vui vẻ cười) con cảm ơn người ạ.

- Rosela suy nghĩ: ma thuật mạnh thế này mà không làm gì thì hơi phí á

 

                                   Cuộc trò truyện đã kết thúc sau 2 tiếng

                                                          Về đến nhà

- Rosela: Chào cha, mẹ

- Rachel & Diana: chào con

                                                Chạy 1 mạch zô phòng

- Rosela: Để xem…. A đây zồi, đây zồi sách hướng dẫn sử dụng ma thuật

          Ma thuật ở thế giới này có vừa thể chiến đấu vừa có thể chữa trị, những người có sức mạnh khổng lồ sẽ được tôn lên làm thánh nữ, thánh nữ có nhiệm vụ bảo vệ và chữa trị cho người dân bằng cách ban phước

- Rosela: Wa, thú vị ghê á! (đầy phấn khích)

             Giờ ăn

- Rosela: Cha, mẹ con có 1 thỉnh cầu

- Rachel: hủm?? gì vậy con?

- Diana: con muốn hết hôn với hoàng tử luôn hả?

- Rosela: kh….không phải

- Rachel: hay là con muốn mua đồ và trang sức mới?

- Rosela: Không phải luôn ạ, thứ con muốn con sợ cha mẹ không cho

- Rachel: Ha, không có gì mà con gái ta không thể có cả nếu con thích ta có thể cho con cả thủ đô. Con cứ nói đi (nói với giọng điệu dõng dạc và tự tin)

- Rosela: con muốn đi đến phương bắc ạ

- Rachel: Xời, tưởng gì cái đó…. Hả? con nói cái gì?

* Tôi đã nghĩ đến kết rồi các pác ạ, nhưng tôi vẫn chưa biết chuyển biến thé lào để kết đây! Haizzz thé nên chuyện còn dài dài chưa kể còn nu8 bí ẩn còn chưa xuất hiện thì sao anh chị tui có kết được. Mà tui lười quá, bữa nay thi nữa nên các pác thông cảm 1 tuần tui chỉ đăng 1 - 2 chap thôi

- Nếu thấy hay ủng hộ tui bằng cách bình luận nha

bóng tối và bóng nữa tối phần 3

                                                           

chap trước        chap sau

bóng tối và bóng nữa tối P3


CHAP 3

Ngụ Hải Nam nhìn cô có chút ngạc nhiên, rồi lại cười -"thân thiện": "Tôi còn đang định hỏi tên cô cơ-"

Gì??????

Mặt cô hiện lên dấu hỏi chấm to đùng như quả nhục mặt vừa rồi, rồi lại đắc ý chút: "Ha, ra vậy, đến cả 1 cái tên cũng chẳng thể nhớ nổi mà, ngày xưa mình đúng là nhân cách đẹp và đầy lắm mới vừa mắt tên này ha".

Bảo thế thôi chứ cô bị miễn dịch với chuyện xấu hổ.

"....."

".....?"

"🙂?"

"🙂"

Rồi Hải Nam bước đi, không quay đầu lại.

Khóe miệng nhếch lên một xíu, là một nụ cười ấm áp, tuy rằng trong suy nghĩ không có ý đó.

Tam Ly nhìn cậu từ đằng sau, não cũng như vừa rơi rớt.

--------------- Hôm sau

Hôm nay cô học tiết Toán đầu mà cứ gật gù suýt ngủ. Sẵn tiết 2 có bà cô giáo viên nổi tiếng khó tính, Diệp Tam Ly nhân cơ hội "vượt rào", thuận lợi cúp tiết.

Buổi sáng nắng nhẹ. Trời sắp vào thu nên không khí cũng mát mẻ đôi chút. Diệp Tam Ly vừa đi vừa hít hà cái mùi của sự tự do. Mấy tuần rồi vì bận ôn thi nên cô không có thời gian. Ai bảo thiên tài không cần học vẫn giỏi? Với cô việc học 24/24 giờ những ngày kề thi- là chuyện bình thường ở huyện.

Vừa đi, vừa suy nghĩ nên Diệp Tam Ly có chút ngẩn ngơ, tuy thế nhưng cô vẫn có lạnh lùng bộ dáng.

/....Ngụ Hải Nam không nhớ nổi mình cơ đấy? Không nhớ tên thì cũng nhớ mặt đi, chẳng lẽ là não cá vàng nguyên chất 100%?!.../Thực tế cô đang thầm mắng Hải Nam một mình trong đầu.-

///////////////////       

Ngụ Hải Nam nhìn ra cửa sổ, nhìn chiếc lá vàng chuyển "nâu cháy" rơi xuống mà lại nhớ tới Diệp Tam Ly. Với cậu, gương mặt quen thuộc ấy không dễ để quên, khi nó đã bám riết cậu suốt mấy tháng liền năm 3 trường Sơ trung. Cái đuôi theo cậu suốt những giờ ra chơi, là cái tên sau mỗi lần thi đều cố gắng nhích lên một chút, để với tới cậu, là thứ làm cậu lúc đó, có một chút để ý.

Với cậu, đó là ngôi sao rất cố gắng để được tỏa sáng, nổi bật, nhưng tuy rằng cố gắng rất nhiều, nó vẫn sẽ không được đền đáp.

Vì, sau cùng nó chính là thứ khiến ngôi sao đó vĩnh viễn nhạt nhòa.

Sau cùng Hải Nam nghĩ, "thế giới này thật không nên có tình yêu."

Lại vừa chợt thấy Tam Ly nhảy chân sáo vào quán net.

chap trước chap sau

bỏ lỡ tuổi thanh xuân

 



bỏ lỡ TUỔI THANH XUÂN

Khi mà gió heo may cùng ánh nắng vàng giải khắp đường Hà Nội, thì cũng là lúc người ta thấy Hà Nội đẹp lạ! Hà Nội đẹp nhất lúc trời sang thu.

Khiêm lang thang đi khắp phố cổ, những lúc buồn bực hắn thường chọn cách này để giải tỏa sự bí bách trong người, nhưng khác với mọi khi, hắn đi một mình, Phương không đi cùng với hắn nữa.

***

I. Khiêm, kẻ vô hình

Nói Khiêm vô hình chẳng có gì sai, đến hắn cũng tự nhận thấy mình quá là bình thường. Sinh ra trong một gia đình chẳng khá giả cũng chẳng khó khăn gì ở Thái Bình, từ nhỏ đến lúc đi làm rồi, cuộc sống của hắn chẳng có một điều gì đặc sắc cả. Khi học trung học thì là học sinh khá, bạn bè còn biết đến hắn, coi như là có bạn, cho đến khi học Đại học rồi, hắn như chìm nghỉm giữa hàng trăm con người trong giảng đường, rồi lặn mất tích.

 

Đôi khi hắn tự cười nhạt, rồi tự an ủi bản thân rằng mình là một ẩn sĩ trong cái thời đại con người hối hả vì tiền, hắn chính là một con người đích thực sống một cách nhẹ nhàng để tận hưởng cuộc đời mình. Cả cuộc sống Đại học của Khiêm cứ thế trôi tuột đi, chỉ gói gọn trên Trường học, chỗ trọ và quán Game, hắn âm u và buồn tẻ đến phát bực mình.

Năm cuối, Khiêm gặp lại Phương.

Trong một nỗ lực đáng khâm phục, Thành- bạn thân hồi cấp ba của Khiêm đã cố gắng rủ rê đươc Khiêm tham gia chuyến phượt cùng mình. Thành quen Khiêm bảy năm, bảy năm giời để có thể hiểu được gần hết tính cách của thằng bạn mình, hắn không khỏi ngao ngán mà lắc đầu khi Khiêm mở miệng từ chối:

- Mày nên đi một lần, đàn ông con giai gì như mày! Chả có tí sức sống nào, cứ thun thút thun thút như con chuột chù ấy. Ra ngoài hoạt động một tí!

- Thế đi đâu? Xa quá thì tao chịu, xe thì tao biết đi nhưng đổ đèo leo dốc thì mày tìm nhầm người rồi, nhá!

- Đi Tây Bắc, giờ đường xịn rồi, có tí dốc thôi, còn lại cứ gọi là mượt như Sunsilk!

Nghe hai từ "Tây Bắc" thôi là cái sự nhiệt tình của Khiêm giảm không phanh rồi, hắn lắc đầu ngao ngán, xua tay trả lời thằng bạn chí cốt của mình bằng một giọng ốm yếu giả tạo.

- Nghỉ, xa quá, tao lại đang ốm hay sao ấy! Mày đi vui vẻ, chụp ảnh gửi về! Tao ở nhà!!! Hụ Hụ Hụ...

- Phương cũng đi...

Thành nhún vai, rồi nhếch miệng cười nhạt, anh biết tính Khiêm, hắn nhất định không định tham gia chuyến phượt, nên lần này Thành rủ cả Phương- người mà Khiêm thầm thích ba năm cấp ba nhưng chưa một lần bày tỏ- tham gia cùng cả nhóm. Thành biết Khiêm vẫn còn thích Phương rất nhiều. Khiêm nghe thế ánh mắt liền sáng lên, đưa tay sờ mũi, sụt sịt giả vờ một chút, hắn liền đáp lời Thành:

- Tao nghĩ Tây Bắc cũng đẹp đấy...sụt sit... Ờ thì đi...

Hắn cũng không để ý Thành nhìn mình bằng ánh mắt khinh bỉ cho lắm, hắn nghĩ về Phương, bao nhiêu năm trôi qua rồi, không biết Phương ra sao nữa.

II. Phương, người cầu tiến.

Phương ngáp một phát rõ lâu, năm nay năm cuối rồi, ngoài việc khối lượng học chất đống lại, cô còn mệt mỏi với việc phải đi làm thêm, rồi tham gia câu lạc bộ. Nhưng Phương không muốn giảm tải một chút nào, cô thích thử thách, muốn mình tiến bộ từng ngày, từng giờ, để rồi khi thành công, cô quay đầu nhìn lại chiến thắng, sau đó thưởng thức thành quả, thật tuyệt. Mở vội laptop, cô nhận thấy ngay có tin nhắn gửi tới mail, là Thành, lớp trưởng cũ lớp cấp ba của cô. Nhân xem, cô đọc từng dòng từng chữ.

"Gửi Phương! Sau khi gọi cho mày cả tỷ cuộc gọi không được, tao quyết định cầu may qua mail! Tao biết mày bận vãi ra, nhưng thứ ba tuần sau lớp có chuyến phượt Tây Bắc, nếu đi nhắn cho tao, lớp thiếu mỗi mày thôi đấy.

P/S Có cả Khiêm :)))"

Phương vừa đọc vừa gật gù, việc đi phượt vốn dĩ rất thú vị, cô từng đi phượt nhiều lần, Tây Bắc thì Phương cũng đi mòn gót chân rồi. Đang định từ chối thì đọc đến dòng chữ cuối, mắt cô đông lại, Khiêm à? Cậu bạn cùng bàn hiền lành thưở trước vẫn học bài cùng mình đấy á? Không ngờ ông này cũng tham gia. Cười nhẹ, Phương nhắn tin lại cho Thành "Cho tao một xế"

III. Khiêm và Phương, hai mảnh ghép hoàn chỉnh?

Chuyến đi Tây Bắc hôm ấy, lớp 10A3 tập hợp nguyên lớp. Bốn năm rồi, cả lớp hiếm hoi lắm mới có một dịp gặp mặt gọi là đông đủ thế này. Họp nhau ở Công viên Thống Nhất, cả lũ chia nhau xế với ôm, như một sự sắp đặt sẵn, Khiêm là xế, còn ôm của xế Khiêm còn ai khác ngoài Phương nữa.

Thành hắng giọng, rồi rút điện thoại ra, lên Google Map rồi chỉ chỉ:

- Giờ lộ tuyến là đi lên Phú Thọ đền Hùng, rồi lên Hà Giang ngắm tam giác mạch, sau phượt sang Lào Cai tán gái bản, rồi xuống Hòa Bình ăn cá suối, với cá sông Đà. Tầm ba đêm bốn ngày nhá các con Giời!

Cả đám hú hét ầm cả công viên rồi, nhanh chóng phóng xe như bay, Khiêm không hiểu được sao cái lũ này đi hứng bụi mà lại kích thích thế, nhưng hắn thì chỉ sướng âm ỉ vì sau tay lái hắn là Phương. Suốt chặng đường hắn cũng chả biết hắn nói gì mới Phương nữa, cảm giác của hắn rất là phiêu. Phượt, hắn bắt đầu thích phượt rồi đấy, nhưng ôm của hắn phải là Phương.

Cả đám vung vẩy đi khắp Tây Bắc, hoa tam giác mạch mùa này nở rộ, Hà Giang đẹp kinh khủng. Màu hoa trắng pha thêm tím hồng như được rải khắp sườn đồi, Khiêm nuốt nước bọt rồi gật gù, không phải hắn yêu hoa, hắn chỉ nghĩ đến cái bánh mạch hấp vừa mới ăn ở chợ phiên lúc sớm. "Chỗ này mà làm bánh thì..."

Cả đám thăm dinh thự họ Vương, rồi trèo lên những mỏm đá tai mèo, chụp choẹt đủ thứ, rồi đưa nhau đi khắp Hà Giang.

Tối đấy cả đám xuống đến Lào Cai, mệt phờ, cắm trai qua quýt rồi đốt lửa trại, ma xui quỷ khiến thế nào mà Khiêm xơi tận nửa lít táo mèo. Mặt đỏ bừng bừng, hắn cầm ngay tay Phương rồi hét toáng lên:

- Phương ơi tớ thích cậu lâu lắm rồi, làm bạn gái tớ...

Phương thì không uống rượu, nhưng mặt lúc đấy cũng đỏ bừng lên, sau đấy thì, Khiêm không nhớ rõ nữa, chỉ biết khi về Hà Nội thì hai người là một đôi.

IV. Lơ đãng tuổi thanh xuân

Sau chuyến đi phượt đấy, hai con người với hai tính cách khác nhau, vì tình cờ hay do sắp đặt mà đến với nhau, đang yêu. Những cặp đôi trẻ tuổi chưa từng yêu một lần, thường gặp những rắc rối đến khó hiểu, Phương giận Khiêm liên tục bằng những cái lý do trời ơi đất hỡi gì đó, kiểu như:

"Em mặc bộ này đẹp không" "Không, nhìn già lắm" Giận!

"Sáng nay anh nói chuyện với con nào thế?" "Hỏi đường ấy mà!" Lại giận!

Muôn chuyện hầm bà lằng nào đổ ập xuống, ba năm yêu nhau, đôi trẻ giận nhau cả trăm lần, giận thì giận nhưng dài thì vài ngày, tuần lễ, còn ngắn thì vài tiếng, chả giận nhau được lâu. Thu theo gió thổi đến, Trung Thu năm nay, Phương hẹn Khiêm cùng đi Royal chơi, đáp lại lời nhắn của Phương chỉ là đôi lời ngắn ngủi;

- Anh bận.

Hai từ như lưỡi dao xoáy vào tim Phương, Khiêm từ lúc nào lại bận như thế, cô đã từng rất bận, nhưng lại dành từng chút thời gian để gặp Khiêm cho kì được, còn Khiêm thì... Đành rằng Khiêm chăm chỉ làm việc còn hơn chán chường như trước, nhưng Phương cảm thấy Khiêm ngày càng thay đổi, ngày càng cách xa mình. Khiêm dường như không phải Khiêm mà cô quen nữa.

Gạt vội dòng nước mắt, Phương nhắn vội cho Khiêm tin nhắn "Em mệt rồi, chia tay đi!" Những tưởng Khiêm sẽ nhắn lại thì sau đó là một chuỗi yên lặng kéo dài, không cuộc gọi, không tin nhắn, không một lời nào từ Khiêm dành cho cô cả.

***

Khiêm thở hắt ra, cuối cùng cũng xong được cái dự án này, hắn mệt mỏi gần chết. Ba tuần từ khi chia tay Phương, hắn vùi đầu vào công việc, để quên hết đi, nhưng hình như chuyện này hơi khó.

"Hôm nay nên ra ngoài một tí vậy!"

Nhảy tót lên xe, hắn ra Bờ Hồ, rồi lượn vào phố Cổ, Khiêm vô thức không nhận ra hắn đang đi lại từng nơi mà hắn và Phương cùng đi chơi. Hắn dừng xe lại, đi bộ vào từng góc phố ngả màu rêu, vừa đi hắn vừa ngắm nhìn khắp xung quanh, hắn thích nhìn từng góc phố, từng con đường, chỗ nào trong mắt Khiêm cũng có hình bóng của Phương.

Chỗ quán bún Ốc ngõ Đồng Xuân mà Phương hay bắt Khiêm đưa vào ăn đêm.

Mùi bún chả đậm đà ở Hàng Mành Phương rất thích.

Hay bàn tay đầy mùi xả mỗi khi Phương kéo Khiêm vào hàng ốc phố Đinh Liệt.

Tất cả cứ quấy lại trong đầu Khiêm, không thể tan được, dòng ký ức đặc lại, khiến Khiêm thẫn thờ.

Rồi hắn bỗng nghe có tiếng lộc cộc của đôi guốc gỗ, cái tiếng thân quen của các cụ già Hà thành. Khiêm quay đầu lại nhìn, một đôi vợ chồng già lão đang dìu nhau đi từng bước, ông móm mém cười hồn hậu rồi nhìn bà.

- Giờ già rồi, thấy cái gì cũng khác! Ngày xưa Hà Nội không đẹp bằng, không nhiều xe, tôi lai bà đi khắp Hà Nội nhỉ, giờ chật quá, lại yếu rồi, tôi dắt bà đi thôi...

-Gớm, bằng này tuổi đầu! Xe cộ gì, ông đi bên tôi là được rồi. Có ông là tôi vui rồi!

Khiêm yên lặng, rồi hắn chạy vội đi, chạy mãi cũng hết phố đi bộ, rồi ra chỗ để xe, vừa thở dốc Khiêm vừa chìa ngay cái vé xe ra, gấp gáp.

- Cho em xin cái xe, tiền anh cứ giữ ạ! Em gấp lắm rồi!

Nói tức thì hắn nhảy lên xe phóng đi để mặc chú bảo vệ mặt ngơ ngác cầm tờ tiền xanh loét.

Khiêm đến nhà Phương.

Thứ Năm, 30 tháng 12, 2021

lời hứa thanh xuân

                                                                 loi-hua-if-you-wait-for-me

lỜI HỨA: IF YOU WAIT FOR ME ...

Kí ức tuổi thơ tôi...
...Hệt như một con thuyền chòng chành trôi theo dòng nước... Có những bến đỗ mờ nhạt, chông chênh đến mức không thể nhớ nổi, nhưng cũng có những bến bờ làm đổi thay cả cuộc đời tôi, là khi tôi quen cậu ấy... Bến bờ của một tình bạn đẹp hay có lẽ là tình cảm vụng dại mà đậm sâu của tuổi học trò.

***

Hôm nay tôi vô tình gặp lại cậu bạn thân ngày xưa, chẳng dám nói chẳng dám cười, chẳng dám gọi tên, chẳng dám nghĩ điều gì nhưng không hiểu vì sao. Cứ thế tôi nhìn cậu lướt qua một cách vô tình như gió thoảng và rồi bao nhiêu kỉ niệm bé thơ của hai đứa ùa về, như sợ nếu không hoài niệm lại nó sẽ trôi tuột về miền kí ức xa xôi nào đó làm ta chẳng có cơ hội để mà tiếc, mà nhớ nữa.Trong giây lát, những kí ức đen trắng bỗng chốc được nhuộm màu rực rỡ. Những kỉ niệm cứ ngỡ đã bị thời gian phủ bụi bỗng ùa về, rõ ràng, tươi mới như thuở ban đầu.

Tôi và cậu ấy biết nhau từ khi còn biết bò, ba của hai đứa là bạn thân từ hồi cấp ba. Lớn lên khi đã trưởng thành, họ đã mua đất cạnh nhau, làm hai căn nhà, cả hai lập gia đình và rồi chúng tôi ra đời.


Căn nhà với hai hàng hoa giấy hồng hồng xinh xinh trước ngõ, lúc nào gió cũng khẽ đùa làm những cánh tay bé nhỏ của hoa giấy bay bay, như vẫy tay chào chúng tôi mỗi khi đi học về. Cả tấm rèm cửa sổ phòng học của hai tụi tôi cũng do mẹ và Bác gái cùng may, tường nhà đều được sơn màu trắng, cả thùng thư trước nhà cũng được ba tôi và bác trai "design" lại, làm nổi bật hơn hẳn những ngôi nhà khác trong khu phố.

Và ở đây có tôi cả cậu ấy...

Chả thế mà sở thích sở ghét của cậu ấy tôi điều biết hết và ngược lại. Có khi mấy vị phụ huynh cũng không hiểu về con nhiều như chúng tôi hiểu nhau đâu. Cậu ấy cực thích đá banh, chiều nào cũng lôi tôi đi làm cổ động viên bất đắc dĩ, nói vậy thôi chứ tôi thích lắm, nhìn cậu ấy chạy hùng hục trên sân với quả banh bện bằng rơm (hồi đó làm gì có banh da đẹp như bây giờ đâu), cướp bóng của đứa khác, nhảy cẫng lên lúc ghi bàn, xong rồi quay lại cười với tôi, rất tươi.Chẳng nhớ khi đó tôi như thế nào, nhưng nụ cười đó thực sự tôi không thể quên, nụ cười tươi hơn ánh nắng kia duyên của cậu ấy.

Hồi cấp hai...

....Tôi vừa lùn vừa mập như heo, đứa con trai nào trong lớp cũng chọc tôi là "hạt mít" chỉ trừ Bách - vâng, là cậu ấy đấy. Lúc đó tôi rất buồn, hai đứa đi hai chiếc xe đạp thì thôi, chứ nếu tôi nổi hứng bắt cậu ấy chở đi thì hỡi ôi, sẽ có rất nhiều thứ xảy ra làm đề tài cho tụi nhiều chuyện lớp tôi bàn tán. Cậu ấy vừa ốm vừa cao, tôi vừa lùn vừa mập, chở tôi đi cậu ấy đạp cong lưng..mồ hôi chảy ròng ròng, thấy mà thương. Nhưng mà tên ngốc ấy nào chịu để cho tôi chở... Vậy mà mấy đứa lớp tôi nào có chịu hiểu, chúng nó chọc hết lần này đến lần khác, giả bộ làm vẻ mặt thương hại khi thấy Bách chở cái thùng phi là tôi trên xe làm tôi thấy tủi thân ghê gớm, nước mắt chỉ chực trào ra. Tan học, không đứng chờ Bách lấy xe như mọi ngày, tôi lặng lẽ về trước, cậu ấy ra không thấy tôi đâu thì vội vã đi tìm, tính tôi hồi đó hậu đậu chỉ thua Nôbita, nghe mấy đứa lớp bên nói là đã thấy tôi về trước thì cậu ấy lại hớt hơ hớt đuổi theo...Không nhớ đường rõ lắm vì lúc đó mới chuyển trường, cộng với lúc nào cũng ỷ lại, cứ nghĩ là có Bách đi cùng mỗi ngày nên tôi chả để ý đường xá, lần đầu tiên đi học về, một mình, không có cậu ấy ở bên nói cười, tôi bỗng thấy trống vắng kinh khủng. Lại thêm nghĩ đến chuyện lúc sáng, cảm giác tủi tủi buồn buồn kia lại trỗi dậy,len lỏi vào trái tim tôi, làm tôi chỉ biết ngồi bên vệ đường mà khóc, vì có đi cũng chẳng biết đi đâu. Chẳng lẽ mập cũng là 1 cái tội à? Tôi ấm ức nghĩ thầm. Bỗng dưng có 1 bàn tay quen thuộc nhẹ nhàng đặt lên vai tôi, không ai khác, chính là cái tên cao cao gầy gầy ấy...Vừa nhìn thấy cậu ấy, bao nhiêu cảm xúc trong tôi khi bị bạn bè trêu chọc dồn nén bấy lâu nay dường như vỡ òa, tôi gục đầu vào vai cậu ấy mà khóc, to hơn cả lúc trước. Bách không dỗ, cứ để mặc tôi khóc, khóc mệt tôi ngồi im, nước mắt nhòe nhòe hai bờ má, ướt cả tóc, cả áo cậu ấy. Bách nhẹ nhàng lấy khăn lau nước mắt cho tôi, giọng cậu nhẹ nhàng như cánh hoa giấy buông rơi vào một ngày đầy gió: "Nào, mập thì đã sao, miễn là cậu luôn thật dễ thương trong mắt tớ vậy thì việc gì phải khóc..." Cậu ấy nói nhiều lắm, tôi không nhớ hết, nhưng chỉ cần thế là đủ lắm rồi. Tự dưng tôi thấy tim mình khẽ trật một nhịp...Hôm ấy chúng tôi về nhà muộn. Và tất nhiên  lúc hai đứa về đến nhà, nụ cười đã được thắp trên môi tôi...rất nhẹ...

Ở trường...

...Tôi và Bách được xếp khác lớp, nhưng cậu ấy học giỏi tất cả các môn, vì thế nên nghiễm nhiên tôi có 1 gia sư miễn phí tuyệt vời,  thỉnh thoảng cũng cốc đầu tôi khe khẽ vào những hôm dở chứng không tập trung làm bài.Vâng, tính của một con bé lơ đãng việc học là vậy đấy.  Lần lần như thế, điểm các môn của tôi ngày một "mọc" cao hơn, và tất nhiên là không thể phủ nhận công của cậu ấy, Bách tốn biết bao nhiêu mồ hôi và chất xám cho con bé chậm tiêu như tôi.

Bách rất thích bánh ngọt. Tôi mày mò học làm bánh tặng Bách để phần nào bù đắp công lao mà cậu ấy dành cho tôi. Hồi đó chiều chủ nhật nào trong căn bếp nhỏ, cũng ngập tiếng nói cười của hai đứa, cùng nhào bột, nướng bánh, trét kem. Đôi khi "phởn" thì lại bôi cả bột lẫn bánh vào mặt nhau rồi la ó chí chóe. Tỉ ti cả hàng trăm cái chủ nhật như thế, vì Bách cứ đòi ăn bánh tôi làm hoài, trình độ làm bánh của tôi càng ngày càng lên tay. Đến hội trại trường, ban tổ chức yêu cầu mỗi lớp phải mở một gian hàng nhỏ, chính cậu ấy đã loan tin để cho tôi làm "bếp trưởng" của gian hàng lớp mình. Tất nhiên cả lớp đồng ý. Tôi vừa mừng vừa lo, chả là vì tôi chưa gánh vác một nhiệm vụ nào quan trọng như thế. Nhưng lại một lần nữa, có một bàn tay gầy gầy xương xương, đầy ấm áp và tin cậy xiết nhẹ tay tôi, bảo tôi yên lòng. Chỉ cần thế là đủ rồi, phải không...?

Không phụ lòng của cả lớp, gian hàng hôm đó của tôi  trông rất bắt mắt. Mấy bạn lớp khác ai cũng khen bánh vừa xinh vừa ngon. Tiền lời gấp đôi cả tiền vốn .Tôi ngập trong tiếng tung hô, chúc mừng của bạn bè, Bách không nói gì, chỉ nhìn tôi, cười thật tươi, nụ cười tươi như ánh nắng với chiếc răng khểnh xinh xinh bên khóe môi, hệt như ngày bé. Cả trăm nụ cười bạn bè dành cho tôi cũng không đặc biệt bằng nụ cười ấy...

Có một lần...

...ban chỉ huy liên đội có chuyện, dù về muộn, nhưng tôi vẫn ngẩn ngẩn ngơ ngơ vừa đi vừa hát, chắc mẩm là đã có Bách đợi về chung. Nhưng khi đến lớp, tìm hoài chẳng thấy cậu ấy đâu. Tôi ngạc nhiên, chẳng có lí gì mà Bách không chờ tôi về cả. Mò ra sân bóng rổ nơi cậu ấy hay tập vào mỗi lúc tan học với đội tuyển, tôi thấy Bách ngồi đó, với Quỳnh Nhân, hoa khôi trường tôi. Tôi đứng bên cây hoa sữa, nép nhìn 2 người đó nói chuyện vui vẻ với nhau. Quỳnh Nhân cười tươi như hoa, vừa nói chuyện vừa đưa tay lau mồ hôi trên trán cho cậu ấy(chắc lão mới tập bóng xong)...Tôi khựng lại...mùi hoa sữa thơm nồng quyện vào mũi tôi, cay lắm, cả mắt nữa...tôi bỏ chạy... Đường về, nắng đã gần tắt, tôi vừa đi vừa quẹt nước mắt, ấm ức nghĩ "Mình ngu ngốc thật đấy! Quỳnh Nhân ấy xinh hơn, học giỏi hơn mình, Bách thích là đúng rồi...mắc mớ gì phải buồn, phải khóc" Nhưng càng nghĩ tôi càng khóc to hơn, cái nụ cười răng khểnh thân quen ấy, lâu nay tôi đã ngốc ngếch mặc định nó là của mình...vậy mà...

Về đến nhà, tôi ráng kéo mũ sụp xuống mặt để mẹ không thấy mắt tôi hoe đỏ. Chui lên phòng tôi nhốt mình trong đó, trùm mền khóc...tức tưởi...Hôm sau lên trường với bộ mặt sưng vù, tôi ngồi bẹp dí một chỗ, chẳng thèm nhìn Bách. Tan học, đợi cả lớp về hết, Bách mới lại vỗ vai tôi, lo lắng: "Hạt Mít của tớ sao thế này...ai chọc cậu giận thế này?" Tôi mím môi chả nói gì, ngúng nguẩy bỏ đi, nghĩ "Đúng rồi Hạt Mít mập ú chứ có phải Quỳnh Nhân thon thả dễ thương của cậu đâu" Bách kịp nắm lấy khuỷu tay tôi, "Có chuyện gì kể tớ nghe đi, hay là cậu giận tớ chuyện hôm qua? Tớ điện thoại về hỏi mẹ cậu thì bác nói cậu về rồi mà..." Chẳng kịp nghe Bách giải thích, nước mắt tôi bỗng chốc dâng đầy, nghẹn ứ, tràn lên bờ má. Bách cuống quýt, líu ríu hỏi: "Trời ơi, sao lại khóc, tớ xin lỗi mà!"

"Cậu hẹn hò mà cũng chẳng thèm nói với tớ là sao??"- chẳng kịp kìm nén, tôi cứ thế gào lên...Mặt Bách đơ ra "Hả? Ý cậu nói là Quỳnh Nhân hả? Trời ơi, cậy ấy là quản lí mới của đội bóng, tớ là đội trưởng nên mới ngồi trao đổi chút chuyện thôi..." Bây giờ thì đến mặt tôi đơ ra, từ giận dữ chuyển sang quê độ, chẳng biết nói gì...ngại hết sức. Bách lại dòm lom lom vô mặt tôi ,thắc mắc "Cơ mà, giả dụ tớ có bạn gái thì sao nào? Làm gì cậu lại phải khóc lên thế?" Quả thật lúc đó mà để 1 quả trứng vào mặt tôi chắc nó thành trứng luộc luôn, đơ mất 2 giây, tôi lúng búng :"Thì tớ nghĩ, cậu không kể tớ nghe, tức là không coi tớ là bạn thân, vậy thôi"... Tôi ráng bịa 1 cái lí do lãng xẹt rồi xách cặp chuồn trước, bỏ lại Bách đứng đó, mặt ngẩn tò te.

Dường như Bách đã nhận ra điều bí mật của tôi, rằng tôi thích cậu ấy. Tôi hoảng cả lên, cứ sợ bị cậu ấy giận nên giả vờ thân thiết với mấy thằng con trai cùng lớp trước mặt Bách . Ơn giời, Bách chẳng có vẻ gì là giận tôi cả. Nhiều lúc, tôi chẳng biết tình cảm bây giời là thích hay phải chăng là tình bạn nữa ?

Cứ nhẹ nhàng như thế...

Có 1 thằng cao...1 con lùn...

Thời gian thấm thoắt thoi đưa...

...Chẳng mấy chốc kì thi chuyển cấp đã đến. Ngày ngày, trong thư viện vắng người, tôi và Bách vẫn cặm cụi học, học, và học. Đã có lúc tôi nhìn trộm Bách , rồi vô tình bị cậu ấy bắt gặp. Tôi đỏ mặt quay đi, Bách chỉ cười thật hiền. Đó là 1 chiều mưa...Ngồi đợi trời mưa, từng sợi một rơi xuống, cho đến khi chúng hóa thành ngàn muôn sợi tơ mỏng manh. Mùi mưa tràn vào thư viện nhỏ, bóng mưa lướt qua, bé xíu li ti, khẽ đọng trên hành lang thư viện, trên những chậu hoa bé xíu cô thủ thư đặt ngoài ban công, mưa gột rửa tâm hồn chúng tôi, làm 2 đứa thoáng chốc quên đi áp lực thi cử đang đè nặng trên vai. Buổi chiều hôm đó, hai đứa nhảy đi nghịch mưa trong một cái dù bé xíu, dù đã cố gắng đi sát vào nhau nhưng vẫn bị ướt 1 bên vai áo, cái khoảnh khắc vai tôi chạm vai Bách, hệt như 1 cây kẹo bông gòn từ từ tan ra nơi đầu lưỡi, sánh ngọt...Khẽ thấy tim mình đập lô tô trong lồng ngực, tôi cười mỉm, thầm hát:

"Together again (Được cùng cậu lần nữa)
It would feel so good to be (Sẽ là điều rất tuyệt vời)
In your arms (Được trong vòng tay cậu)
Where all my journeys end (Nơi những hành trình của tớ kết thúc)"

Tôi chỉ muốn được ở mãi bên cạnh người mình yêu thương, chỉ thế thôi. Nhưng mà mọi chuyện lại không như tôi muốn. Bách học rất giỏi nên cậu gia đình cậu ấy đã đăng kí học ở một trường cấp 3 tiếng tăm của tỉnh. Còn tôi chỉ học trường làng. Dù Bách đã hết sức chống đối đấu tranh nhưng không thể thắng nổi sức ép của gia đình.

Vậy là mấy năm cấp ba đó tôi không có Bách bên cạnh nữa ...

Ngày Bách đi, tôi ngẩn ngơ, cũng chẳng kịp chúc cậu ấy nhớ giữ sức khỏe, học hành thật tốt...Nhìn Bách bước lên xe, tôi thẫn thờ quên cả khóc. Giây phút cuối cùng, tôi nói và hát thật to:

- Cậu có thể hứa với tớ được không ????...

"... If you wait for me (Nếu cậu chờ )
Then I'll come for you (Thì tớ sẽ đến cùng cậu)
Althrough I're traveled far (Dù rằng tớ đã ngao du đâu đó)
I always hold a place for you in my hear (Tớ vẫn luôn giữ một chỗ trong tim mình cho cậu)"

Rồi giọng Bách hòa cùng giọng tôi, hát vang giữa chốn đông người, và xe đã lăn bánh, khuất dần...khuất dần.

Trước ngày đi, Bách hẹn tôi ra nói lời từ biệt, nhưng tôi chẳng đủ can đảm để gặp Bách nên ngậm ngùi từ chối. Chúng tôi chỉ kịp bắt gặp nhau, lúc Bách chuẩn bị lên xe. Bây giờ, nghĩ lại tôi cảm thấy bản thân mình thật ngốc.

Nhưng dù sao ngoài Bách ra tôi cũng còn có 1 con bạn thân nữa. Nó nói với tôi, trước khi đi Bách đã nhờ nó chăm sóc cho tôi thật tốt, nhắc nhở tôi học hành thật giỏi. Bất giác, sống mũi tôi cay cay, nửa muốn khóc, nửa muốn cười. Ngay thời điểm đó tôi nhận ra tôi đã thích Bách thật rồi. Nhớ lại lúc trước, một lần tôi hỏi Bách rằng có để ý đến hay thích ai chưa ? Nhưng Bách chỉ lắc đầù, rồi còn bảo đều xem mọi người là bạn và người bạn quan trọng nhất đó chính là tôi. Mà có thế nào đi nữa, lúc đó tôi buồn ghê gớm lắm nên cũng dẹp bao nhiêu tình cảm của mình qua một bên.

Dù Bách đi, nhưng vẫn thương tôi, lo cho tôi như vậy thì cớ chi tôi lại phải buồn chứ. Có hề gì đâu khi trong tim hai đứa luôn có hình bóng của nhau, có hề gì đâu khi chúng tôi cùng đứng dưới một bầu trời. Tôi vực dậy tinh thần ngay sau đó, cắm đầu vào học hành ngày đêm, để lúc Bách về , tôi sẽ có thể tự hào khoe rằng "Điểm mấy môn tự nhiên của tớ cao ơi là cao đấy nhé, ứ cần cậu đâu...he he".

Thời gian trôi chóng vánh!

Bách đi tròn một năm rồi...

...Tôi vẫn béo, chăm học, chăm làm bánh và nhớ .....

Nếu ngày ấy có máy tính hay điện thoại thì tôi và Bách đã không bị chia xa. Thỉnh thoảng Bách cũng hay về nhà, nhưng vì thời gian học trái buổi và bận rộn ôn thi nên số lần chúng tôi gặp nhau cũng hạn chế. Thời gian cứ thế trôi đi, xa cách nhiều năm nên tình cảm của tôi cũng vơi đi ít phần. Nhiều lần tôi đã nghĩ có nên thổ lộ tâm tư của mình với Bách không? Nhưng rồi lại thôi, vì dù sao tình cảm này cũng chỉ là thích ai đó một cách đơn thuần,dần dần cũng sẽ phai mờ, mà chắc gì Bách đã thích tôi .Nếu có nói ra thì mọi chuyện cũng chẳng đi về đâu mà còn ảnh hưởng đến mọi việc của cả hai .Vả lại có lần Bách đã nói rằng người bạn quan trọng nhất, đó chính là tôi...làm tôi cũng buồn tủi lắm, vì ngoài từ bạn ra, tôi còn mong được nhiều hơn thế nữa, nhưng biết làm sao bây giờ, có lẽ hôm ấy là Bách đã từ chối khéo tôi mất rồi...Nhưng nếu sau này,tình cảm với Bách vẫn còn, chúng tôi lại được ở gần nhau, lại thân thiết với nhau và trưởng thành hơn một chút thì có lẽ sớm muộn gì tôi cũng phải thổ lộ thôi...

Và...

...Ngày mai đây thôi, cậu ấy lại sẽ phải đi nữa rồi, nhưng lần này là ở tận thành phố Hồ Chí Minh. Vì thành tích học tập xuất sắc vượt bậc nên Bách cùng hai bạn nữa được ra thành phố lớn để tiếp tục theo học. Cậu ấy chỉ có đủ một chút thời gian về thăm nhà và gặp tôi để tạm biệt. Đến tôi cũng chẳng kịp nói gì, nhưng tôi không buồn, không khóc như ngày xưa, dù có lẽ sẽ rất nhớ cậu ấy...Đã mấy năm trôi qua, tôi cũng chẳng còn niềm tin vào lời hứa ngày xưa trước lúc lên xe của Bách, thời cấp 3 ấy nữa. Vì tôi biết đời không phải là 1 cuốn phim, tôi cũng chẵng hy vọng vào duyên số hay định mệnh. Chuyện gì đến sẽ đến thôi, nhưng tận sâu trong đáy lòng, tôi vẫn thầm mong lời hứa đó là sự thật, và Bách sẽ đáp lại tình cảm của thôi, chỉ đơn giản là như thế.

Gió nắng hiu hiu, những cánh hoa giấy khẽ vây vẫy, có một mái đầu khe khẽ cười và lặng lẽ hát:

"... If you wait for me (Nếu cậu chờ )
Then I'll come for you (Thì tớ sẽ đến cùng cậu )
Althrough I're traveled far (Dù rằng tớ đã ngao du đâu đó)
I always hold a place for you in my hear (Tớ vẫn luôn giữ một chỗ trong tim mình cho cậu)"

 

tình yêu đầu tiên

                                                 tinh-yeu-dau-tien      

TÌNH YÊU ĐẦU TIÊN

Học cấp 3, nàng ngồi bên cạnh. Xinh đẹp tựa một bông cẩm chướng. Tôi thì rõ ràng không phải tả, nhàm chán.

***

Nàng tuyệt đối cá tính, cười tươi như nắng sớm, là tâm điểm của lớp. Tôi thì rõ ràng vẫn không cần phải tả: chậm chạp, ít nói, và chỉ thích chơi điện tử – thuộc thể loại đi cũng được, nghỉ cũng chẳng thiếu.

Cùng share nhau một cái bàn, nàng chẳng cần vạch phấn chia bờ như những lũ dở khác: tôi đơn giản, tôi nhường. Nàng thích thế nào tôi cũng chiều theo, chấp nhận. Nàng khoái lắm, cười tươi như ánh mặt trời.

Nửa năm cuối của lớp 11, tôi trở thành người đưa thư cho nàng, thư chuyền tay tíu tít đến, số thư nàng nhận được trong thời gian ấy có khi tổng hợp lại phải đóng được thành cuốn tiểu thuyết cỡ vừa.

Tôi âm thầm giao thư cho nàng, nàng đọc, cười khoe những chiếc răng trắng đều tăm tắp, thỉnh thoảng dúi cho tôi đọc vài bức, mắt nàng long lanh.

Một ngày nàng hỏi: "này ông, tôi có xênh (xinh, nói kiểu đài các) không?"

"Xênh" – mắt tôi vẫn dúi vào cuốn sách

"Xênh mà trả lời không thèm nhìn à?" – nàng cau có

"Thì ngày nào mà chẳng nhìn, vẫn thế có gì thay đổi đâu" – tôi gập sách lại

"Thế có bao giờ ông để ý tôi không?" – Nàng chớp chớp mắt.

"Có" "Thỉnh thoảng" – Tôi cười

"Để ý thế nào?"

"Xem che chắn có kỹ không lúc kiểm tra chứ bàn mình góc này dễ lộ quá" – Tôi cười, vén môi xòe răng.

"Chán lắm, chẳng thèm nói nữa – Nàng bĩu môi.

"Ờ thì thôi, mà có thư này" – Tôi dúi thư cho nàng, tiện thể cho nàng một mẩu Chocolate.

"Ơ..., ở đâu ra thế? Tặng Valentine à?" – mắt nàng long lanh

"Bố đi công tác về cho đấy, thấy để trong tủ lạnh ăn không hết, 2 đứa chia ra ăn cho đỡ phí, giờ Lý đổi chỗ cái nhé" – tôi thật thà.

"Điên chưa!" – nàng đánh bộp cái vào lưng tôi – "Hôm nay Valentine đấy đồ dở, tặng Chocolate là có tình ý!"

"Thế thôi nhè lại ra đây đi, thảo nào mấy cái thằng gửi thư hôm nay nó cứ thập thò bảo phải đưa tận tay, hóa ra nó sợ mình ăn Chocolate, nhè ra đây" – Tôi chìa tay ra trước mặt nàng.

"Hâm thật, ăn rồi, coi như nhận lời!" – Nàng nói, đỏ mặt rồi ào đi như một cơn gió.

"Ô, hóa ra con gái chỉ cần sô cô la hoặc đồ ăn bất kỳ, là có thể bảo nó đổi chỗ được, cũng dễ sống" – Tôi nghĩ bụng, tiết Lý nhờ ông Đức Ngơ lên ngồi cạnh kiểm tra cho an tâm.

Tan trường, tôi dắt xe đạp chuẩn bị về, các nam thanh nữ tú của trường xe pháo xênh xang, cười nói ồn ào, huyên náo một góc phố.

Tự nhiên thấy nàng gọi: "ông ơi cho đi nhờ về cái!"

"Xe máy đâu, bị thu phỏng?" – tôi ngạc nhiên

"Sáng xịt lốp nhờ bố đèo đi học." – Nàng nhìn tôi

"Mà bà thiếu gì đứa nó muốn chở, ra kia túc tắc cũng phải có dăm anh chờ kìa, đi xe máy có sướng hơn không tôi đèo kẽo kẹt còn lâu mới về đến nhà"

"Không chở thì thôi, đây không cần!" – nàng quay phắt đi.

"Ầy, thôi lên tôi đèo nào, sao hôm nay khó tính thế nhỉ?" – tôi lật đật dắt con xe cà khổ chạy theo.

Nàng cứ bước lững thững như thế, mới đầu tôi còn đạp theo, nhưng xe đạp thì nhanh còn người đi thì chậm, sau tôi nhảy xuống dắt bộ theo nàng. Nghĩ cảnh ấy mà ở thời bây giờ, công nhận là khó kiếm, vì dắt xe máy, hay đẩy ô tô thì nặng phải biết.

Tôi chịu.

Tôi cứ lật đật đi thế một đoạn, thì nàng quay ra, nhảy tót lên xe. "Đi, đồ ngốc, đồ hâm, đi chơi!"

Tôi im lặng lọc cọc đèo nàng khắp các con phố, tháng 2 vẫn lạnh se sắt, đi qua Bờ Hồ, gió thổi một đợt, nàng co lại phía sau. Xong nàng hỏi : "Có lạnh không?"

"Không, đang rèn thể lực thế này lạnh gì" – tôi thủng thẳng – "không tin lên đèo này"

"Ôi, sao có người ngốc đến vậy chứ..." – Nàng thở dài.

Tôi tạt vào vỉa hè, cởi bớt cái áo khoác ngoài đưa cho nàng "Này mặc vào, tôi đèo không thấy lạnh thật. Mà bà cũng lạ, cứ thời trang làm gì, lạnh như thế này! Khoác tạm đi, vừa giặt xong không hôi đâu." – Thế là nàng mặc, giọng véo von "Ấm thế"

Tôi gò lưng đạp, nàng cứ đằng sau líu lo hết chuyện này đến chuyện khác. Đường xa hóa gần, cuối cùng cũng về đến cửa nhà nàng.

"Trả cái áo để đi về nào bà"

"Sao bảo không lạnh?" – Nàng nhìn chằm chằm tôi, tự nhiên chạm ánh mắt nàng lúc ấy, tôi thấy gai người, một cảm giác thật lạ.

"Giờ có đèo ai đâu mà chẳng lạnh" – Tôi cúi mặt, tránh cái nhìn của nàng.

"Không trả, hôm nay tịch thu, mai đến đón thì trả" Nàng cười, chưa lúc nào tôi thấy nàng xinh đẹp như vậy.

"Cái gì? Chiều về đi sửa xe đi mai mà đi học, không bà vào dắt xe ra đây tôi mang đi sửa cho" tôi rất sốt sắng, như mọi ngày.

"Không! Kệ nó, cho nó hỏng, ko việc gì phải sửa! Mai ông có đón không, không thì đừng mơ lấy áo, mà không đón tôi mai đi bộ" – Nàng kiên quyết

"Ờ rồi, được, đón thì đón, mai đón, cùng lắm dậy sớm tý. Mai nhé. Gọi điện 2 tiếng chuông dập máy là tôi từ nhà đi. Tôi sợ bố bà lắm."

Tôi lục đục chuẩn bị về.

"Đợi tý, xòe tay ra đây" – Nàng cười.

Tôi đưa tay ra, nàng để vào một viên Chocolate. "Bóc ra ăn trước mặt tôi xem nào" – Nàng nói.

"Đã ăn gì đâu mà bắt ăn Chocolate, để về rồi ăn" – Tôi nhăn mặt.

"Không được, phải ăn trước mặt... em" Nàng nói như sắp khóc.

"Cái gì đấy?" – Tôi giật mình.

"Ăn đi, bóc ra ăn trước mặt tôi rồi hẵng về, ko về lại vứt xó!"

Tôi bóc, ăn ngon lành, dù sao cũng đang rất đói. "Hê hê, ngon, thế thôi về nhé, mai như hẹn sẽ đến đón, nhớ mang ÁO" – tôi vẫn rất sợ mất áo.

"Từ từ đã, quà này" – Nàng rút trong cặp ra một cuốn sách.

"Uầy, được đấy nhờ, biết thế tôi chăm đèo bà về hơn, vừa được ăn vừa được gói mang về! Thank you thank you" Tôi mân mê cuốn sách.

Bỗng nhiên nàng tiến đến gần, rất nhanh hôn tôi một cái. Tôi giật nảy mình. Cả người như có dòng điện chạy qua. Nàng chạy nhanh vào nhà. Tôi sững sờ mất một lúc, đưa tay sờ lên môi như chưa hiểu điều gì xảy ra. Trên suốt con đường ngày hôm đó. Tôi vẫn không thể hiểu nổi những gì đang xảy ra.

Tối hôm đó, trước khi đi ngủ tôi lật cuốn sách nàng tặng, bỗng rơi ra một phong thư. Tôi giở thư ra đọc, nàng viết:

"Điên!
Anh đúng là người Ngốc nhất mà em từng biết. Em yêu anh. Cảm ơn anh luôn chăm sóc em trong suốt thời gian qua. Cảm ơn anh đã cầm hộ em cặp, xếp hàng mua hộ em bánh mỳ giờ ra chơi, dắt xe cho em ở lớp học thêm, chuyển thư cho em, cóp bài và nhận tội thay em. Em không biết một ngày mình sẽ ra sao nếu như anh không ở bên cạnh. Em chỉ biết rằng em sẽ buồn lắm nếu như anh không xuất hiện trong cuộc đời này.
Yêu anh. Happy Valentine.
p/s: Mai đừng đến đón muộn"

Tôi như ngộp thở. Cả đêm hôm ấy tôi không tài nào ngủ được, tôi cứ thức mãi nhìn cái đồng hồ khốn nạn nơi đầu giường vật vờ trôi. Chúng nó – kim giây kim phút trêu ngươi tôi, thi nhau xem ai đi chậm nhất. Chưa hôm nào tôi mong trời sáng mau đến vậy. 6h sáng tôi đã có mặt ở nhà nàng, quên mất cả việc 2 hồi chuông rồi dập máy. Tôi đợi đến 45 phút trước cửa nhà nàng thì thấy nàng bước ra. Đó là lần đầu tiên tôi thấy nàng đẹp rạng rỡ đến như vậy. Nàng cười. Nhảy tót lên xe: "Đi thôi"

Đạp đến bờ Hồ, gió sớm thổi rét run cầm cập. Nàng hỏi:

"Có lạnh không?"

"Có, hôm nay rét hơn hôm qua, không hiểu sao" Tôi nói, răng va vào nhau vì lạnh.

"Có thế chứ, đồ ngốc!" Nàng vòng tay ôm lấy tôi thật chặt, ấm sực. Cái ôm đầu tiên trong đời. Tình yêu đầu tiên mà tôi biết tới.......

em đã không còn là đứa nhóc năm đó nữa chap 3

    Chương3: Sau hôm đấy inai dc đưa đến bệnh viện điều chị nhưng điều khiến cậu ngạc nhiên nhất là điều bác sĩ đã nói về inai. Bác sĩ bảo:...